Blog

  • ‘Đạo đức cán bộ không đo bằng lời hứa’

    Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Trịnh Văn Quyết nhấn mạnh đạo đức cán bộ không đo bằng lời hứa mà bằng cách sử dụng quyền lực được giao và sự hài lòng của người dân.

    Sáng 3/9, Bộ Chính trị, Ban Bí thư tổ chức hội nghị toàn quốc nghiên cứu, học tập, quán triệt và triển khai 5 nghị quyết, 1 chỉ thị của Bộ Chính trị.

    Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Trịnh Văn Quyết phổ biến những nội dung cốt lõi của Chỉ thị 07, ban hành ngày 13/7/2026, về đẩy mạnh học tập, thực hành tư tưởng, đạo đức, phương pháp, phong cách Hồ Chí Minh trong giai đoạn phát triển mới.

    Chỉ thị 07 thay thế Chỉ thị 05 năm 2016, chuyển trọng tâm từ “học tập và làm theo” sang “học tập và thực hành”, lấy sản phẩm, chất lượng, hiệu quả công việc và sự hài lòng của người dân, doanh nghiệp làm thước đo.

    Theo ông, sự thay đổi này xuất phát từ yêu cầu phát triển mới của đất nước và những hạn chế sau 10 năm thực hiện Chỉ thị 05. Việc học tập ở một số nơi vẫn mang tính hình thức, chưa tạo chuyển biến rõ rệt trong thực tế. “Học nhiều mà chuyển biến ít, đăng ký nhiều mà sản phẩm ít, sơ kết, tổng kết đều đặn nhưng một số việc khó của dân vẫn chưa được giải quyết”, ông nói.

    Trong khi đó, đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới sau Đại hội Đảng 14, hướng tới mục tiêu tăng trưởng hai con số và thực hiện hai mục tiêu 100 năm. Tình hình thế giới, khu vực biến động nhanh, khó lường; mặt trận tư tưởng cũng mở rộng sang không gian mạng với nhiều phương thức chống phá mới.

    Vì vậy, Chỉ thị 07 yêu cầu khắc phục bệnh hình thức, tình trạng nói không đi đôi với làm, giáo điều, sáo rỗng. Việc học tập phải gắn với nhiệm vụ, trách nhiệm nêu gương và kết quả phục vụ nhân dân của từng cán bộ, đảng viên. “Chỉ thị 05 trả lời câu hỏi học gì và làm theo thế nào; Chỉ thị 07 trả lời câu hỏi thực hành để tạo ra kết quả gì và đo bằng cách nào”, ông Quyết phân tích.

    Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và lãnh đạo, nguyên lãnh đạo Đảng, Nhà nước dự hội nghị sáng 3/9. Ảnh: Giang Huy

    Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và lãnh đạo, nguyên lãnh đạo Đảng, Nhà nước dự hội nghị sáng 3/9. Ảnh: Giang Huy

    Theo Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, một điểm mới của Chỉ thị 07 là bổ sung nội dung học tập, thực hành “phương pháp Hồ Chí Minh” bên cạnh tư tưởng, đạo đức và phong cách. Đây không đơn thuần là thêm một thành tố mà nhằm tạo cầu nối từ nhận thức đến hành động, từ phẩm chất đạo đức đến hiệu quả công việc. Bốn nội dung phải được thực hiện đồng bộ, tránh chỉ học lý luận hoặc xem nhẹ bất kỳ thành tố nào. “Tư tưởng soi đường, đạo đức giữ gốc, phương pháp mở lối, phong cách nêu gương”, ông nói.

    Phương pháp Hồ Chí Minh trước hết thể hiện ở việc gắn lý luận với thực tiễn, tôn trọng quy luật khách quan, xác định đúng mục tiêu chiến lược và lựa chọn nhiệm vụ trọng tâm, khâu đột phá. Trong lãnh đạo, điều hành, các mục tiêu lớn phải được cụ thể hóa thành chỉ tiêu giao cho từng bộ, ngành, địa phương, có tiến độ và sản phẩm để kiểm tra, đánh giá, tránh chỉ dừng ở khẩu hiệu.

    Ông cho rằng nguyên tắc “6 rõ” gồm rõ người, rõ việc, rõ thời gian, rõ trách nhiệm, rõ sản phẩm, rõ thẩm quyền, cùng việc đẩy mạnh phân cấp, phân quyền gắn với nguồn lực và năng lực thực thi, là cách vận dụng phương pháp làm việc Hồ Chí Minh trong điều kiện hiện nay.

    Phong cách Hồ Chí Minh còn được thể hiện qua tư duy độc lập, tự chủ, không rập khuôn; cách diễn đạt súc tích, trong sáng, dễ hiểu, dễ nhớ, dễ làm; tác phong khoa học, sâu sát thực tiễn, dựa vào nhân dân; lối ứng xử chân thành, nhân văn, khiêm tốn và giản dị.

    Các chuẩn mực này phải được cụ thể hóa thành hành động phù hợp với chức trách, nhiệm vụ của mỗi cán bộ, đảng viên. Vị trí càng cao, tác động của quyết định càng lớn thì yêu cầu tự học, tự rèn, tự soi, tự sửa càng cao. “Đạo đức không đo bằng lời hứa, mà bằng cách người cán bộ sử dụng quyền lực được giao và sự hài lòng của người dân”, ông Quyết nói.

    Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Trịnh Văn Quyết truyền đạt chuyên đề sáng 3/9. Ảnh: Giang Huy

    Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Trịnh Văn Quyết truyền đạt chuyên đề sáng 3/9. Ảnh: Giang Huy

    Chức vụ càng cao, trách nhiệm nêu gương càng lớn

    Chỉ thị 07 xác định nêu gương là phương thức lãnh đạo quan trọng, trước hết đối với người đứng đầu và cán bộ cấp cao. Trách nhiệm này phải được cụ thể hóa thành tiêu chí đánh giá trong công tác cán bộ, tập trung vào bản lĩnh chính trị, tư duy đổi mới, năng lực tổ chức chức thực hiện, đạo đức công vụ và tinh thần phục vụ nhân dân.

    Theo ông, chức vụ càng cao, yêu cầu nêu gương càng phải cụ thể, công khai và chịu sự giám sát của tổ chức, nhân dân. Việc thực hành tư tưởng Hồ Chí Minh cũng phải gắn với khuyến khích, bảo vệ cán bộ dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm vì lợi ích chung; đồng thời kịp thời thay thế người né tránh, đùn đẩy, thiếu bản lĩnh đổi mới, không dám quyết và không dám chịu trách nhiệm.

    “Học tập, thực hành tư tưởng Hồ Chí Minh mà cán bộ vẫn không dám quyết, không dám làm thì việc học ấy chưa đạt yêu cầu”, ông nói.

    Công tác kiểm tra, giám sát cũng chuyển từ xem xét kế hoạch, nội dung đăng ký sang đánh giá kết quả thực hiện nhiệm vụ, hiệu quả giải quyết những vấn đề nổi cộm, bức xúc và chuyển biến thực tế trong đạo đức công vụ.

    Cùng với sự giám sát của tổ chức đảng, Chỉ thị yêu cầu phát huy vai trò của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, các tổ chức chính trị – xã hội, báo chí và nhân dân; xử lý nghiêm tổ chức, cán bộ, đảng viên vi phạm hoặc báo cáo không đúng thực chất.

    Giai đoạn 2026-2030, việc học tập, thực hành tư tưởng, đạo đức, phương pháp, phong cách Hồ Chí Minh sẽ gắn với xây dựng Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh; thúc đẩy phát triển kinh tế – xã hội, đổi mới sáng tạo; bảo đảm quốc phòng, an ninh và giữ vững môi trường hòa bình, ổn định.

    Các giải pháp hướng tới tạo chuyển biến thực chất trong trách nhiệm, phương pháp làm việc và hiệu quả phục vụ nhân dân của mỗi cán bộ, đảng viên.

  • Người dân đô thị đặc biệt được hưởng thêm chính sách gì?

    Người dân đô thị đặc biệt được hưởng thêm chính sách gì?

    Người dân có thể được hỗ trợ khoản khám chữa bệnh ngoài bảo hiểm y tế, học phí ngành trọng điểm, học bổng tài năng và ưu tiên tái định cư tại chỗ khi cải tạo đô thị.

    Luật Phát triển đô thị, được Quốc hội thông qua tại kỳ họp không thường lệ và có hiệu lực từ ngày 1/10/2026, trao cho các đô thị đặc biệt thêm quyền ban hành chính sách riêng về nhà ở, giáo dục, y tế và phúc lợi xã hội.

    Điểm mới đáng chú ý là địa phương có thể mở rộng đối tượng, nâng mức hỗ trợ cao hơn chính sách chung, phù hợp khả năng ngân sách và nhu cầu của người dân. Các chính sách tập trung vào những vấn đề thiết thực như chỗ ở sau giải phóng mặt bằng, chi phí khám chữa bệnh, học phí, chăm sóc người cao tuổi và an toàn thực phẩm.

    Các chính sách tại Luật Phát triển đô thị được thiết kế áp dụng cho TP HCM và các thành phố được công nhận là đô thị đặc biệt. Hiện Hà Nội và TP HCM là hai đô thị đặc biệt của cả nước, song Hà Nội thực hiện theo Luật Thủ đô. Các đô thị khi được công nhận là đặc biệt trong tương lai sẽ được áp dụng cơ chế này.

    Ưu tiên người dân ở lại nơi cải tạo

    Khi cải tạo, chỉnh trang hoặc tái thiết khu đô thị cũ, người dân được ưu tiên tái định cư tại chỗ. Nơi ở mới phải có điều kiện sống ít nhất bằng hoặc tốt hơn nơi ở cũ, đồng thời bảo đảm hạ tầng, tiện ích và khả năng duy trì sinh kế.

    Chính sách hỗ trợ không chỉ hướng đến người có nhà, đất bị thu hồi. Người thuê nhà, lao động phi chính thức, hộ kinh doanh nhỏ, người cao tuổi, người khuyết tật và những người có sinh kế gắn với địa bàn cũ cũng được tính đến khi xây dựng phương án cải tạo.

    Điều này nhằm hạn chế tình trạng người dân có chỗ ở mới nhưng mất việc làm, nguồn thu hoặc phải chuyển đến nơi xa trường học, bệnh viện và các dịch vụ quen thuộc.

    Địa phương được chủ động phát triển nhà ở xã hội, nhà tái định cư, nhà lưu trú và nhà cho thuê theo nhu cầu thực tế. Các loại hình nhà ở có thể được chuyển đổi linh hoạt để tránh tình trạng nơi thừa, nơi thiếu.

    Người bị thu hồi nhà, đất ở nếu được bố trí tái định cư bằng nhà ở xã hội sẽ có đầy đủ quyền sở hữu như với nhà ở thương mại sau khi thanh toán đủ tiền mua nhà. Như vậy, căn nhà không chỉ là chỗ ở tạm thời mà trở thành tài sản thuộc quyền sở hữu đầy đủ của người dân.

    Đô thị đặc biệt cũng có thể ban hành cơ chế ưu đãi để thu hút đầu tư, phát triển và quản lý nhà ở xã hội, nhà công vụ, nhà tái định cư, nhà lưu trú, nhà cho thuê cùng những loại hình phù hợp với từng nhóm dân cư.

    Học bổng, học phí theo nhu cầu từng thành phố

    Trong lĩnh vực giáo dục, đô thị đặc biệt có thể xây dựng chính sách học bổng và ưu đãi riêng cho người có năng khiếu, tài năng hoặc thành tích đặc biệt xuất sắc.

    Người học các ngành, nghề trọng điểm có thể được thành phố hỗ trợ học phí. Danh mục ngành nghề và mức hỗ trợ sẽ do địa phương lựa chọn dựa trên nhu cầu nhân lực, thay vì áp dụng chung cho mọi nơi.

    Người học, nhà giáo và cán bộ quản lý giáo dục còn có thể được hỗ trợ đi học tập, nghiên cứu hoặc thỉnh giảng trong và ngoài nước ở những lĩnh vực thành phố cần ưu tiên phát triển.

    Các trường học cũng có thêm điều kiện đầu tư cơ sở vật chất, trang thiết bị và xây dựng mô hình nhiều cấp học, trường chất lượng cao, trường tiên tiến hoặc cơ sở liên kết giáo dục. Một số trường cao đẳng trọng điểm có thể được đầu tư để đạt chuẩn khu vực, quốc tế.

    Thành phố được đặt hàng các trường đại học, cơ sở giáo dục nghề nghiệp, viện nghiên cứu đào tạo nhân lực cho những ngành đang thiếu. Cơ chế này giúp chính sách học bổng, học phí và đào tạo gắn trực tiếp với cơ hội việc làm, nhu cầu phát triển của từng đô thị.

    Có thể hỗ trợ chi phí ngoài bảo hiểm y tế

    Người dân tại đô thị đặc biệt có thể được hỗ trợ chi phí phòng bệnh và một số khoản khám, chữa bệnh không thuộc phạm vi thanh toán của bảo hiểm y tế. Mức hỗ trợ, đối tượng và loại chi phí cụ thể sẽ do từng thành phố quyết định.

    Đây là phần người dân được hưởng thêm ngoài chính sách bảo hiểm y tế hiện hành, giúp giảm các khoản phải tự chi trả khi khám chữa bệnh. Thành phố cũng có thể đầu tư hệ thống cấp cứu ngoại viện, xe vận chuyển người bệnh và hỗ trợ hoạt động của mạng lưới y tế các cấp.

    Người có công với cách mạng trên địa bàn có thể được hưởng chế độ ưu đãi riêng ngoài chính sách chung. Các chương trình an sinh, phúc lợi xã hội cũng được phép mở rộng đối tượng và nâng mức thụ hưởng, tùy điều kiện của từng địa phương.

    Người cao tuổi, người khuyết tật và nhóm cần trợ giúp sẽ có thêm cơ hội tiếp cận các cơ sở chăm sóc, nuôi dưỡng và dịch vụ xã hội. Thành phố được đầu tư phát triển hệ thống chăm sóc người cao tuổi, cơ sở trợ giúp xã hội theo nhu cầu dân số thực tế.

    Như vậy, thay vì chỉ thực hiện mức hỗ trợ chung trên toàn quốc, đô thị đặc biệt có thể bổ sung chính sách cho nhóm dân cư có nhu cầu cao hoặc đang gặp khó khăn đặc thù.

    Kiểm soát thực phẩm từ nơi sản xuất đến thành phố

    Người dân cũng được bảo vệ tốt hơn trước nguy cơ mất an toàn thực phẩm. Thành phố có thể đầu tư hạ tầng, xây dựng cơ sở dữ liệu để theo dõi nguyên liệu và sản phẩm trong toàn bộ quá trình sản xuất, vận chuyển, phân phối.

    Thông tin về thực phẩm sản xuất tại địa phương hoặc đưa từ nơi khác vào thành phố phải được cung cấp, chia sẻ để phục vụ truy xuất nguồn gốc. Cơ quan chức năng được xây dựng quy trình giám sát, cảnh báo và phản ứng nhanh khi phát hiện nguy cơ.

    Cơ chế này giúp kiểm soát thực phẩm theo chuỗi, thay vì chủ yếu kiểm tra tại điểm bán. Khi xảy ra sự cố, thành phố có thể sớm xác định nguồn hàng, phạm vi ảnh hưởng, thu hồi sản phẩm và cảnh báo người tiêu dùng.

  • Hello world!

    Welcome to WordPress. This is your first post. Edit or delete it, then start writing!